TÌNH YÊU

“Con người mà, ai rồi lại chẳng phải yêu, ai mà chẳng có lúc cũng phải rung động.”
Năm đó, tôi mới bước vào tuổi 15, những ngày đầu năm học cấp 3, cái tuổi ngây ngô và đầy mông lung trước những ngã rẽ của cuộc đời. Trái tim tôi từng ngỡ đã chọn đóng lại trước những tổn thương và vết sẹo mà năm tháng để lại trên hành trình này.

“Nghĩ lại cũng vui!” Thằng nhóc học sinh mới lớn thì biết gì về đời mà ôm những suy nghĩ đó. Tôi tự cho mình cái cảm giác tự do tự tại, ép bản thân phải cố từng giây từng phút để gia đình không thiếu thốn, mà quên đi rằng chính mình cũng cần được yêu, cần được vỗ về một cách thuần khiết nhất.

Tôi gặp cô ấy vào năm lớp 10, trong sân trường đầy nắng. Từ khoảnh khắc ấy, tôi đem lòng đơn phương, dù chúng tôi chưa một lần trò chuyện. Khoảng cách vô hình ngăn cản, nhưng ánh mắt, nụ cười, dáng vẻ của cô ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi. Đó không phải là một mối tình được đáp lại, mà chỉ là thứ tình cảm lặng lẽ, đủ để khiến trái tim vốn khép kín của tôi khẽ rung động trở lại.

Tôi vẫn luyến tiếc cho mối tình đơn phương ấy, một thứ tình cảm chưa từng kịp bắt đầu nhưng lại đủ để khiến tôi mãi vấn vương. Nó mong manh, dang dở, để lại trong tôi nỗi buồn dịu dàng, một vết gợn uỷ mị của tuổi trẻ mà có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng thể nào quên. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn mong cô ấy hạnh phúc, ở bất cứ nơi đâu.